"Cảnh còn người mất..."
Trên đường phố kinh thành, hai người Mộc Hồng Thanh dắt ngựa, vừa đi vừa quan sát. Suốt dọc đường vắng vẻ đến đáng sợ, hoàn toàn khác biệt với ấn tượng trước kia. Hoàng thành thuở trước tuy khí hậu hanh khô lạnh lẽo, nhưng dù sao cũng là trung tâm vương triều, người bán rong khắp cả nước đều đổ về đây, khiến cho chợ sớm vô cùng náo nhiệt. Vào giờ này mọi khi, những tiểu thương bán đồ ăn sáng đã sớm gánh hàng chạy khắp phố, đâu có như bây giờ, đường phố rộng lớn thế này mà nhìn quanh chẳng thấy lấy một bóng người.
Chỉ lác đác vài quán rượu còn thắp đèn sáng.
Hai người tùy tiện chọn một khách điếm nghỉ chân, gọi hai phần bánh nướng cùng cháo thịt, bảo tiểu nhị bưng lên phòng, lại gọi thêm một bầu rượu đế.




